Tấm Cám fiction

Lời người viết: Từ nhỏ đến lớn, mình luôn nghe người ta đàm tiếu về Tấm – một đứa con gái vừa vô dụng vừa độc ác. Nhưng có lẽ họ chỉ muốn thoát ra khỏi cái hộp tư duy, muốn nhìn một góc khác trước số đông mà không hề hiểu rằng, họ đã đánh giá Tấm quá vặn vẹo và phiến diện.

Tấm Cám không phải là một câu chuyện thuần Việt mà được cóp nhặt từ rất nhiều những câu chuyện truyền miệng khác. Vậy nên mới có chi tiết Tấm thành bà hoàng rồi mà vẫn phải treo cây cau, Cám vào cung rồi mà vẫn phải phơi áo cho chồng, ngồi dệt vải…

Thực ra tất cả trong truyện Tấm Cám đều chỉ là hình tượng hết. Hình tượng giữa cái thiện và cái ác. Giữa mong ước của những người dân chân lấm tay bùn yếu đuối bất lực, xen lần cả sự hả hê. Về một mong ước không bao giờ có thể xảy ra, cái ác bị tiêu diệt hoàn toàn, mà do chính tay cái thiện thực hiện.

 

Người mình mất cảm tình nhất trong Tấm Cám lại là nhân vật nhà vua. Vua đếu gì bù nhìn vcđ chả có tý chính kiến nào giời ơi đất hỡi. Nhưng nhà vua cũng chỉ là hình tượng cho sự ăn sung mặc sướng vô tri vô giác mà nhiều người mong ước mà thôi.

 

Nên mình viết truyện này, phỏng theo Tấm Cám và phỏng theo một cái fic đã từ lâu trên vnfiction mà đến hôm qua mình mới được đọc lại. Cái fic ấy lấy lời Cám thì mình lấy lời Tấm, như cách mình vẫn ủng hộ nhân vật này nhiều năm qua.

Em Cám ơi!

Continue reading “Tấm Cám fiction”

Trấn Quốc Ý Yên

Giai nhân tự cổ như danh tướng

Bất hứa nhân gian kiến bạc đầu.

Đại Việt năm 1285

Ta đứng ở góc khuất của hành lang, ngẩn người nhìn ra vườn. Khu vườn xơ xác giữa cái rét buốt của tháng giêng. Những cây bích đào chưa hề hé nở như mọi năm.

Nhẩm tính, ta gả vào hầu phủ cũng đã được một năm rưỡi. Sau tân hôn 2 tháng, Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản dẫn quân lên đường đánh giặc. Cả phủ của hắn chỉ có một mình tiểu thiếp ta là nữ quyến. Giặc Nguyên Mông tràn xuống Kinh thành, Hưng Đạo Vương bày kế vườn không nhà trống, tất cả những gia đình quý tộc giàu có xung quanh Kinh thành như phủ đệ của Hoài Văn Hầu cũng phải di tản xuống phía nam. Continue reading “Trấn Quốc Ý Yên”

TV In Black & White – Lana Del Rey

Trước đây đã nghe bài hát này rất nhiều lần, nhưng không hiểu vì sao ngày hôm nay khi nghe lại thấy có một cảm giác chìm đắm đến như vậy. Cảm thấy có điều gì đó ngòn ngọt, thoang thoảng trong lòng mình. Tình cảm đi qua, để lại một vệt dài hạnh phúc nhưng cũng hết sức đắng cay.

Nếu như anh thấy cô độc, hãy chỉ nghĩ đến em thôi
Không ngục tù nào có thể giam giữ em khỏi anh được
Hãy nhớ Coney Island và cách chúng ta
Đắm chìm trong dòng nước cho đến khi những ngọn sóng cũng trở nên xanh biếc

Chẳng ai có thể biết được
Tình cảm của chúng mình đang hiện hữu
Hãy cứ giữ nó ẩn sâu trong lòng, nếu anh thực lòng muốn che dấu
Hãy vẫn giữ nguyên địa chỉ nơi đây, nếu lỡ như mai này anh muốn đi thật xa
Trên đại lộ Greenwich ấy, nhớ và mong ước về anh thật nhiều

Cuộc sống không có anh có khác gì TV đen trắng
Anh đã thức tỉnh và mang thật nhiều màu sắc đến cuộc đời em
Khi ở cạnh anh, đột nhiên em nhận ra một điều
Rằng em đã hoàn toàn đui mù cho đến khi em được nhìn thế giới bằng đôi mắt của anh

Nếu như anh cô đơn, hãy chỉ nghĩ đến điều đó
Thiên đường chưa một ngày bỏ quên anh
Nếu anh nghĩ rằng chẳng thể ôm được em nữa
Nhấc máy và gọi em đi
Dùng chiếc điện thoại anh gọi cho bạn gái cũ của mình đi

Em sẽ chẳng kể cho tâm hồn đơn độc, điều mà anh đã thao thức bao đêm
Ở trong căn phòng cô độc, chẳng thể làm điều gì khác ngoài ôm chiếc gối của anh
Nếu như anh thật sự sợ hãi
Vậy em sẽ nói cho anh biết điều này
Rằng anh là người duy nhất trên thế gian này em khao khát
Người duy nhất em khao khát, còn hơn cả mãi mãi.

Em biết rằng đôi lúc anh vẫn thấy không thể yên lòng
Nhưng đâu có gì đáng sợ khi anh ở trong trái tim em
Sóng gió có thể đến vài ba lần trong đời
Dù với  riêng anh, chúng có thể đến hàng triệu lần đi chăng nữa
Cuối cùng mọi chuyện cũng ổn thôi

Cuộc sống không có anh có khác gì TV đen trắng
Anh đã thức tỉnh và mang thật nhiều màu sắc đến cuộc đời em
Khi ở cạnh anh, đột nhiên em nhận ra một điều
Rằng em đã hoàn toàn đui mù cho đến khi em được nhìn thế giới bằng đôi mắt của anh

Cuộc sống không có anh có khác gì TV đen trắng

Như giấc mộng dài – 3

Mình vẫn buồn nhiều. Tất nhiên. Nhưng ngoài cảm giác lưu luyến đó ra, mình không thấy gì nữa cả. Như mọi điều cần phải đến lúc nó đến, không còn cách nào khác.

Hôm nay mình vô tình đọc được “Mỗi vết thương là một sự trưởng thành”, và mình biết trên quãng đường của mình, cần phải chấp nhận sự chia ly.

Không hiểu sao, mình luôn có suy nghĩ đó. Cho đến ngày hôm nay mình luôn cảm thấy, đó là kết cục không thể khác dành cho chúng mình. Mỗi người bằng cách nào đó, đến thời điểm nào đó, luôn không bao giờ có thể lựa chọn tình yêu trước nữa. Như trong bộ truyện Anh có thích nước Mỹ không, Lâm Tĩnh đã nói rằng, chúng ta luôn yêu bản thân mình trước. Chẳng ai, chẳng có ai là ngoại lệ cả.

Cho dù là đệ nhất thâm tình như Hà Dĩ Thâm, thì trong cái khoảnh khắc đó vẫn lựa chọn nỗi đau của anh ta trước tình yêu, và phải mất đến 7 năm lãng phí, anh ta mới có thể yêu người khác nhiều hơn bản thân mình.

Nên tình cảm vẫn luôn là bài học suốt đời của chúng ta. Bị tổn thương, làm tổn thương, cuối cùng mới có thể trưởng thành. Chẳng ai có thể từ lồng kính đi ngay ra phía ngoài thế giới, với một cơ thể không có chút sẹo nào.

Có những lúc nỗi nhớ hành hạ mình. Như một cơn sốt khiến mình choáng váng. Nhưng đến khi tỉnh táo lại, mình không thấy gì nhiều hơn là cảm giác cam lòng. Đó là mối tình đầu tiên của mình. Mối tình để mình học được thế nào là tình yêu, thế nào là hạnh phúc và cả thế nào là đau khổ. Mình nghĩ rằng nó đã hoàn thành được nghĩa vụ của mình. Chỉ vậy mà thôi. Dù bọn mình đã tính nhiều hơn và xa hơn, nhưng mình nghĩ mình còn chưa thể hiểu hết tình yêu là gì để sẵn sàng đi đến một bước xa hơn là hôn nhân.

Dù cho đến hiện tại, mình vẫn chưa biết tình yêu là gì. Là gì xa hơn sự thỏa mãn với cách anh ta cưng chiều. Là gì xa hơn sự cảm thông phải mất đi rồi mới học được. Là gì xa hơn sự bướng bỉnh luôn làm tổn thương người khác. Là gì xa hơn việc biết là đau lòng nhưng vẫn cam tâm tình nguyện.

Mình đã nói hết mọi điều ấm ức. Cho đến cuối cùng anh ấy vẫn chọn cách che giấu mọi thứ trong lòng. Nhưng mình hiểu ra tình cảm không phải là sự trao đổi, rằng anh yêu em thì em sẽ phục tùng anh. Còn nếu em không hạnh phúc, không ai được quyền hạnh phúc. Nên mình hiểu ra một điều là dù bao nhiêu năm tháng đó qua đi, mình vẫn chẳng biết cách nào để yêu một người khác. Không biết cách yêu một người khác là thế nào. Càng không dám quả quyết rằng đứng trước biển lửa cũng dám nhảy vào. Cuối cùng thì mình vẫn yêu bản thân mình nhiều hơn.

Vậy thôi. Nên mình không đau khổ nhiều lắm. Kết cục này là điều mình đã nhìn thấy ngay từ khi bắt đầu. Nếu không thể học cách hi sinh, chẳng bao giờ có thể đi xa hơn được cả.

Nhưng mà, khi nhìn vào trong ví, có 2 tờ tiền được anh lì xì qua 2 năm, mình lại thấy hơi xót xa. Mình vẫn cứ quen với việc đấy, đã quen thuộc lắm rồi.

Như giấc mộng dài – 2

Hiện tại, điều duy nhất dày vò mình là nỗi nhớ. Tất cả mọi điều tốt đẹp đều đã trôi tuột. Cảm giác còn hơn cả tuyệt vọng là biết, mình chẳng thể được cứu chữa nữa rồi.

Mình nhớ nhất là cách anh ta thơm vào má mình. Là một nụ hôn chạm khẽ lên má như cánh bướm, ở bất cứ nơi đâu, không chút ngại ngần. Mình thấy mình được cưng chiều như trẻ nhỏ. Mình thấy mình là báu vật của anh ta, báu vật không bao giờ anh ta muốn đánh mất.

Một ngày tháng 9, tháng 10 gì đấy vào năm ngoái, bầu trời vẫn còn xanh, thời tiết vẫn còn nóng. Mình với gia đình anh ấy và một người bạn nữa đi xem bóng đá ở M.Đ. Mình với anh bạn kia đến trước, đứng chờ anh ta rất rất lâu. Mình vốn là một đứa rất khó ưa. Giờ nghĩ lại lại thấy hối hận ngập tràn rằng tại sao mình lại khó ưa như thế. Vì phải chờ đợi lâu, mình đâm ra khó chịu, dù anh bạn kia của anh ta cũng tìm mọi cách để làm mình dịu đi, nhưng mình vẫn tỏ ra khó chịu một cách không giấu giếm.

Rồi đến khi anh ta xuất hiện, gần như hiện ra giữa một quảng trường đông đúc người. Trời đã chuyển nhá nhem. Căn bệnh quáng gà khiến mình không thể nhìn rõ mặt bất cứ ai vào thời gian đấy. Mình nhìn thấy một hình dáng lờ mờ quen thuộc, quen thuộc vô cùng. Và anh ấy chạy đến bên cạnh mình, việc đầu tiên không phải nói lời chào, không phải giải thích vì sao anh đến muộn, thậm chí cũng không gọi tên mình. Việc đầu tiên anh ấy làm khi xuất hiện bên cạnh mình là khẽ thơm vào má mình một cái. Một cái thơm rất khẽ, rất bất ngờ giữa quãng trường đặc ken những người đến xem bóng đá, trước cái nhìn bối rối của anh bạn đi cùng. Anh ấy thản nhiên như vậy.

Và vì cái thơm khẽ vào má đấy, bao nhiêu khó chịu trong lòng mình biến mất, biến mất như những cánh bướm dập dềnh bay lên, cọ từng cái lông mềm mượt vào lòng. Mình mềm lòng ngay lập tức, vui vẻ ngay lập tức.

Rồi sau đó khi chuẩn bị vào sân vận động xem U19 Việt Nam, anh ấy đã dán cho mình một cái decan lên má. Và rồi vẫn giữ nguyên đôi tay đang ôm mặt mình, anh ấy ấn nhanh vào môi mình một nụ hôn nữa, ngay trước mặt gia đình và người bạn của anh. Nụ hôn làm mình bối rối không nói được bất cứ thứ gì. Vì biết cách anh thể hiện tình yêu không bao giờ ngần ngại, nhưng chưa bao giờ anh ấy biểu lộ nó với mình một cách một cách mãnh liệt và công khai như thế. Như mọi sự nhớ nhung không cách nào kìm nén được khi nhìn thấy mình.

Đó là điều mình nhớ, nhớ mãi. Mỗi khi ngẩn người trước màn hình máy tính, mình đều cảm nhận được một cái chạm môi rất khẽ vào má mình. Cách biểu lộ rằng, mình là thứ quý giá nhất.

Chỉ tiếc rằng giờ đây, mình đã từng là thứ quý giá nhất.

Như giấc mộng dài – 1

“Như hoa, như mộng, là cuộc trùng phùng ngắn ngủi của đôi ta”.

Không biết vì sao, ngay khi định bắt đầu, trong đầu mình chỉ vang lên câu hát ấy. Cuộc trùng phùng suốt 2 năm 6 tháng của chúng mình cuối cùng cũng ngừng lại.

Chớp mắt thấy mọi chuyện đều trôi tuột khỏi kẽ tay. Trong lòng chỉ có cảm giác lưu luyến xót xa, từng hạt cát vẫn dính lại, không nỡ phủi sạch.

Mình đã dự định viết lại mọi chuyện vào ngày bọn mình quyết định dừng mọi thứ ở đây. Không hiểu vì sao lại thế. Có lẽ do mình thấy mọi thứ quá đẹp đẽ đến nỗi phải kể ra. Hoặc là mình bị ảnh hưởng bởi Nam Khang*. Chỉ hy vọng kết cục mình sẽ không bi thảm như anh ta.

Nhưng khi bắt đầu đặt bút lại không biết viết gì. Viết về những ngày sầu khổ trong lòng. Về sự tổn thương mà anh ta đã dành tặng? Mình đã chìm đắm trong sự đau khổ khó chịu kéo dài, với tất cả mọi tổn thương. Ấy vậy mà khi quyết định rời xa, mình chỉ nghĩ về được những điểm tốt của anh ấy. Không cách nào khác được. Mình chỉ nhớ ra được sự nuông chiều đến mức vô thiên vô pháp của anh ta dành cho mình.

Tất thảy dự định của mình cũng đã tan vỡ hết vào ngày hôm đó. Tất cả. Khi nghe được lời tạm biệt, trong đầu mình chỉ thấy trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì. Mình thấy mọi thứ đã chấm dứt, không biết làm cách nào. Không một lối thoát nào đến ngày mai cho mình cả. Thậm chí mình thấy mình còn không thể chết.

Tất cả dự định của đời mình đều là đi theo anh ấy. Từ bỏ công việc hiện tại, trở về ẩn danh sau màn hình. Trồng hoa, nuôi chó, nuôi mèo. Ngày ngày đi dạo. Lui về đứng sau tất thảy vinh quang và thất bại của anh.

Nhưng sai lầm của mình cũng bắt đầu từ chỗ đấy. Cuộc đời không hề dễ dàng với những ý nghĩ trẻ con. Mình còn chưa kịp trưởng thành để gánh vác cuộc đời mình, đừng nói là vinh quang và thất bại của người khác. Vậy là làm tổn thương nhau không ngừng bằng những chuyện tranh cãi. Cuối cùng mới nhận ra, mình chẳng còn đủ sức đi tiếp cùng nhau.

Mới đây thôi, anh ấy vẫn còn mua tặng mình váy và nước hoa. Bọn mình vẫn còn dự định đi du lịch với nhau thêm một lần nữa vào mùa hè này. Còn tất thảy những nguyện ước đều đã ném hết lên trời xanh, chỉ để lại một trái tim trống rỗng. Ít ngày mới đây thôi, trong cơn say không cách nào, anh ấy nhắn tin nói nhớ chúng mình. Nhưng như thế chưa đủ để mang những trái tim đã tổn thương quay trở lại bên nhau. Hay đúng hơn, tình yêu đã đi mất rồi, còn kỷ niệm chẳng đủ sức để níu giữ gì cả.

Mình chẳng biết oán trách ai. Mình cũng đã dần hiểu ra một bài học. Phải chấp nhận chia ly như một phần cuộc sống. Dù mối tình đầu tiên của mình đã theo mình dài hơn mình tưởng, đi xa hơn mình nghĩ, thì cuối cùng vẫn phải dừng lại tại đây.